1. 9.1.2012

    Từ tối qua đến giờ suy nghĩ rất nhiều về ngày xưa và người ta. Nếu có một điều ước mình sẽ ước được quay lại đúng những thời điểm mình đã làm cho người ấy buồn để sửa chửa lỗi lầm. Mình cảm thấy một chút hối tiết mãi không thể quên được.

    Hầu như mọi kí ức đẹp thời đó đều có hình bóng của em. Anh nghĩ về em rất nhiều. Anh nhớ em. 

     
  2. 7.11.2012

    Cũng hai năm trôi qua kể từ lần đầu tiên đi thi ĐH. 

    Hồi đó sau khi thi xong và biết được kết quả là mình rớt…cảm giác thật đau đớn. Mọi thứ dần như tan biến trước mắt. Và khi đó, cách để chạy trốn tốt nhất [theo bản năng lúc đó của mình] có lẽ là sống buôn thả, không nổ lực, cũng không còn ước mơ hay mục đích nào để bấu víu. Chạy trốn không phải là cái sai duy nhất mà mình vấp phải. Trong lúc buồn bả [cũng như giận dữ] thì tốt nhất ta không nên đưa ra quyết định hay bất cứ lời hứa nào. Thường thì khi trong trạng thái không thoải mái, còn người rất dễ “làm liều” và mọi thứ lúc đó với mình đều như một ván bài dù về nghĩa đen hay nghĩa bóng thì mình chơi bài đều dở. Hứa với ba mẹ và với bạn bè rất rất nhiều. Lao vào làm những chuyện dại khờ, thiếu suy nghĩ. Cứ tưởng mọi thứ mình làm đều đúng và sai lầm hơn là tưởng cả thế giới này đã bỏ mình vì không ai ủng hộ. 

    Tới nay sau hai năm, hình như không có gì khác ngày xưa. Nói vậy tức là tất cả mọi người đề đã tiến lên rất xa còn bản thân mình thì đã lùi lại quá xa. Thời gian không đứng yên nên khi đứng yên tức là mình đã thục lùi chứ không phải đứng yên.

    Có lẽ hai năm qua là hai năm lãng phí nhất cuộc đời của mình. Mọi lời hứa đều còn đó, vẫn chỉ là lời hứa. Có khác thì chắc là người hứa đã tìm ra được nhiều cách để chống chế hơn. Có lẽ vậy.

    Giờ đây, khi đã bước sang tuổi 20 gần 4 tháng. Tự hỏi mình đã làm được gì?

    Tự trã lời, có lẽ là chưa. Chắc vẫn là một đứa con nít trong bộ dạng người lớn.

    Nghĩ về những người mình yêu quý. Ba mẹ, anh em, bạn bè và những người sẽ xuất hiện trong tương lai. Mình đã làm gì để họ hạnh phúc và tự hào? Hay chỉ sống thờ ơ không mục đích như khoảng thời gian 2 năm qua. Một cuộc sống chỉ biết chấp nhận, không biết cố gắng và không muốn vươn lên. Cứ trơ như sắt đá.

    Mẹ nói mẹ mạng thuỷ mình là kim còn ba là thổ. Dù cứng cỏi cỡ nào cũng bị mẹ nói cho mòn ra…Nghĩ thế có lẽ nếu mình không thể cố gắng làm tất cả những người yêu quý mình hạnh phúc thì ít ra cũng CÓ THỂ cố gắng làm cho mẹ được hạnh phúc. 

    Mọi người vẫn luôn quan tâm mình, và mình sẽ cố gắng vươn lên bằng tất cả sự cố gắng của mình.

    Một lời hứa không nói ra.

    Saigon một chiều mưa

     
  3. Khi tâm hồn không còn phụ thuộc vào thể xác, lúc đó ta đã tự do ♥
     
  4. All you have to do is touch my hand 
    To show me you understand 
    And something happens to me 
    That’s some kind of wonderful 
    At any time my little world seems blue 
    I just have to look at you 
    And everything seems to be 
    Some kind of wonderful

    I know I can’t express 
    This feeling of tenderness 
    There’s so much I wanna say 
    But the right words just don’t come my way 
    I just know when I’m in your embrace 
    This world is a happy place 
    And something happens to me 
    There’s some kind of wonderful 

    I know I can’t express 
    This feeling of tenderness 
    There’s so much I wanna say 
    But the right words just don’t come my way 
    I just know when I’m in your embrace 
    This world is a happy place 
    And something happens to me 
    There’s some kind of wonderful 

    Some kind of sweet lips 
    Some kind of warm eyes 
    Some kind of soft sigh 
    There’s only some kind of wonderful 

    Oh yeah wonderful…

     
  5. Chủ nhật, ngày 8 tháng tư, năm 2012

    Ngay giây phút này. Tôi sẽ đặt dấu chấm hết cho cuộc trước đây. Một thời kỳ chán nản, vô trách nhiệm và buôn thả kéo dài gần hai năm trong cuộc sống của tôi. 

    Và hôm nay tôi sẽ trở lại là chính mình. Sống thật mạnh mẽ và thật dũng cảm. 

    Đối mặt với mọi khó khăn và thử thách bằng một con người mới. 

    Không hèn nhát và không chạy trốn.

    Để trở thành một điểm tựa vững chắc cho những người thân của tôi, bạn bè tôi và chính bản thân của tôi.

    Tôi đã trưởng thành thêm một chút.